Bác Hồ dạy chúng tôi làm người cán bộ của dân

Thứ 2, 17.02.2020 | 16:06:02
570 lượt xem

Vào năm 1955, Bác Hồ đến thăm công trường xây dựng cầu Phủ Lạng Thương. Đầu tiên, Bác đến thăm khu nhà ở, khu vệ sinh, giếng nước ăn và nhà bếp tập thể của anh chị em công nhân.Cũng sắp đến giờ ăn trưa, Bác mở từng lồng bàn, xem suất cơm và các món ăn, rồi Bác khoát tay gọi anh chị em công nhân đang túm tụm đứng ngoài cửa bếp lại gần, Bác nói: “Bác hỏi câu này, các cháu phải trả lời trung thực nhé ?”.

Trước sự bất ngờ của mọi người, Bác hỏi luôn:

- Hằng ngày các cháu có được ăn nhiều cơm, đủ món ăn như hôm nay không,hay biết tin Bác lên, các chú chỉ huy công trường “làm cỗ” để vui lòng Bác đây?

May quá, chúng tôi luôn đảo bảo chất lượng bữa ăn cho anh chị em công nhân vì thợ cầu đường là những người vất vả, cực khổ nhất, hao tổn nhiều sức lực nhất nên chúng tôi hết sức chú ý đến miến ăn, giấc ngủ cho anh chị em. Sau khi Bác Hồ ra về rồi, anh chị em chỉ huy công trường chúng tôi thấm thía một bài học sâu sắc: Giá như bữa cơm hôm đó là một sự bày đặt để làm đẹp lòng Bác và lừa dối anh chị em công nhân, chắc chắn chính Bác Hồ, bằng tác phong sâu sát của mình sẽ gợi ý để anh chị em công nhân phế truất chúng tôi khỏi vị trí lãnh đạo một công trường trọng điểm.

Trong những ngày tham dự Đại hội Đảng lần thứ III, chúng tôi đều lây lan niềm tự hào, vui sướng vì cảm nhận từng ngày chúng tôi được ở bên cạnh Bác.. Bữa cơm sáng, cơm trưa, cơm chiều, Bác lần lượt ăn từng mâm với từng đoàn đại biểu. Tôi còn nhớ rõ buổi trưa Bác tới ăn cơm với đoàn đại biểu đường sắt. Nhiều anh chị em suốt bữa cứ chống đũa không chịu ăn để ngồi ngắm Bác. Thấy vậy, Bác đứng dậy đi đến bên các anh chị ấy hỏi vui:

- Các chú, các cô mệt quá, hay ốm mà bỏ cơm thế này?  - Rồi Bác nói luôn - ăn ngon miệng, ăn hết thì báo nhà bếp nấu thêm. Nhưng ăn không hết cũng phải báo cho nhà bếp để giảm khẩu phần đi. Mỗi đĩa xào, mỗi bát canh đều là tiền của đóng góp của nhân dân lao động. Tiết kiệm, thu vén được chút nào là có lợi cho dân chút ấy.

 Năm 1965, do nhu cầu của các chiến trường, đông Trường Sơn sẽ được mở rộng cho xe chạy, sẽ khai thông nhiều tuyến, nhiều nhánh mới theo yêu cầu của Bộ Quốc phòng, Bộ Giao thông chúng tôi sẽ tăng cường cho Binh đoàn Trường Sơn (tức Đoàn 559) 2000 thợ cầu đường có trình độ chuyên môn cao và 5000 nam nữ thanh niên xung phong. Trước ngày lên đường vào Trường Sơn, Bộ trưởng Phan Trọng Tuệ và tôi được Bác Hồ gọi lên căn dặn. Được gặp Bác Hồ đã nhiều lần, tôi biết rõ Bác sẽ không nói điều gì thừa, càng không bao giờ nói những lời lẽ lớn lao, ví như tầm chiến lược của cung đường Trường Sơn, mối quan hệ giữa tuyến đường huyết mạch này với diễn tiến quân sự trong thời gian tới…Tôi và anh Tuệ đều thấp thỏm không biết Bác sẽ căn dặn điều gì đây?

Buổi sáng hôm đó, tôi còn nhớ rất rõ, trong Bác nghiêm trang và hơi buồn hơn những lần khác mà tôi được gặp. Bác Hồ hỏi anh Tuệ và tôi, trong số 5000 thanh niên xung phong có bao nhiêu cháu gái, cháu tuổi cao nhất và cháu tuổi nhỏ nhất là bao nhiêu. Rồi Bác nói với chúng tôi, phải đưa các cháu gái vào nơi gian khổ, bom đạn là một việc Bác không muốn, nhưng con trai ra trận hết, không có cách nào khác. Bác nói, các cháu thanh niên xung phong ở gia đình có bố mẹ, anh chị em là nơi nương tựa, chăm sóc, chúng tôi phải thay cha mẹ các cháu yêu thương, chăm sóc các cháu, hạn chế đến cùng mọi khó khăn gian khổ do chiến tranh gây ra cho các cháu, đặc biệt là các cháu gái. Bác dặn phải mua sách báo, nhạc cụ cho các cháu trai và phải lo đủ kim chỉ cho các cháu gái may vá, lo đủ bồ kết cho các cháu gội đầu…

(Trích nguồn: Nguyễn Tường Lân kể, Tô Hoàng ghi Báo Lao động, ngày 19-5-1994)

Ý kiến ()

0 / 500 ký tự
Đang tải dữ liệu