Phong cách Bác Hồ đến cơ sở

Thứ 2, 24.02.2020 | 10:08:01
587 lượt xem

Câu chuyện 1: Mùa thu năm 1951, Bác đến thăm lớp bồi dưỡng chính trị cho hàng trăm cán bộ quân - dân - chính - đảng ở Việt Bắc. Trong sự lớn mạnh của đội ngũ cán bộ hồi đó, có một số người không giữ được phẩm chất đạo đức, mắc khuyết điểm, tham ô, cửa quyền, hách dịch, mất dân chủ. Biết được tình hình ấy, khi nói chuyện với lớp bồi dưỡng chính trị này, Bác mở cuốn sổ tay đọc cho cả lớp nghe mấy con số về lãng phí, tham ô tài sản của Nhà nước, của nhân dân ở một số đơn vị, ngành, địa phương.

Đọc xong, bác nhẹ nhàng nêu câu hỏi: "Trong lớp học này ai đã có vợ?". Một phần nửa lớp học giơ tay lên. Bác hỏi tiếp: "Trong số có vợ rồi, ai đã có con?". Hơn một phần ba số người đã có vợ giơ tay lên. Bác im lặng, nhẩm tính con số. Cả lớp học hồi hộp theo dõi, chưa hiểu tại sao Bác lại hỏi như vậy. Bỗng giọng Bác chậm rãi hơn: "Các cô, các chú thử nghĩ xem, mới có chưa nhiều cán bộ mà đã tham ô, lãng phí với con số như vậy, nếu cộng tất cả các ngành lại thì lớn biết bao ".

Không khí lớp học im ắng hẳn, mọi người như nghe rõ hơi thở của nhau, như đang tự soi lại mình. Trong không khí đó, giọng của Bác lại rất nhẹ nhàng, thấm thía: "Bác hỏi thật, các cô, các chú có bao giờ ăn bớt cơm của vợ con mình không?". "Thưa Bác, không ạ!". "Thế thì tại sao của cải của Nhà nước, của nhân dân, tiêu chuẩn của chiến sĩ, công nhân, nhân viên, người lao động, hễ sểnh ra, lơ là kiểm tra là có một số cán bộ vơ vào, đút túi. Bác phân tích tiếp: "Các cô, các chú là cán bộ cấp này, cấp nọ cũng phần lớn chỉ là người đặt kế hoạch, điều hành công việc chứ trực tiếp đánh giặc, làm ra của cải là chiến sĩ, công nhân, nông dân, người lao động... Tham ô là thói rất xấu, rất có hại, không những phí phạm của cải xã hội, mà còn làm vẩn đục chế độ, mất cán bộ". Nói đến đây, Bác tự phê bình: "Trong cuộc đời hoạt động của Bác, Bác cũng có khuyết điểm. Nhưng có một việc Bác rất tự hào là chưa bao giờ Bác tham ô dù chỉ một đồng xu của  dân, của Đảng".    

Câu chuyện 2: Tháng 12-1961, được tin Bác Hồ về thăm quê hương, nhiều người cách mạng cũ ở Nghệ Tĩnh tìm đến gặp Bác để chúc sức khoẻ, đồng thời cũng có người muốn thổ lộ tâm tư với Bác. Sau khi nghe một số người cho rằng “cảm thấy lớp cũ như bị bỏ rơi”, “không được giao nhiều việc như lớp trẻ”, Bác nói:

- Các đồng chí cũ là rất quý, là gương bền bỉ đấu tranh dìu dắt, bồi dưỡng, đào tạo thêm đồng chí mới. Đồng chí cũ phải dìu dắt đồng chí mới tiến bộ, như thế đòi hỏi ở đồng chí cũ phải có thái độ khoan hồng, đại độ; dìu dắt đồng chí mới cũng là một tiêu chuẩn đạo đức cộng sản chủ nghĩa. Trước đây, Đảng ta lãnh đạo tổ chức nhân dân đứng lên đánh Tây, đuổi Nhật rất gian nan, cực khổ, nhưng so với công việc bây giờ thì khó khăn hơn, to lớn hơn, phức tạp hơn. Bây giờ Đảng ta phải lãnh đạo nhân dân làm nhiều chuyện: xây dựng nhà máy, xây dựng hợp tác xã, làm sao cho người nông dân, công nhân ăn no, mặc ấm; làm sao cho nước càng ngày càng mạnh, dân càng ngày càng giàu. Có nhiều chuyện trước đây không có. Bây giờ phải xem thiên văn để biết gió bão, tin cho máy bay cất cánh, báo cho thuyền đánh cá ngoài biển biết mà tìm cách tránh… Những việc đó bảo các chú có làm được không? Không làm được! Thì phải học, mà học thì rất khó khăn, lắm cái tinh vi, cần phải có lớp trẻ. Những cái đó, bảo Bác và các chú đã nhiêu tuổi làm thì không làm được đâu. Vì vậy, đảng nói cần cán bộ cũ, đồng thời cần rất nhiều cán bộ mới. Các đồng chí cũ đánh Tây, đánh tây là dọn đường. Nhưng không thể nạnh kẹ: Chúng tôi vác cuốc, vác cào làm đường, già rồi mà chưa được đi xe. Như thế là nạnh người đi xe. Có đúng không? Sau này đến chủ nghĩa xã hội, bọn trẻ còn đi xe sướng hơn nữa kia. Già có việc già, trẻ có việc trẻ. Tục ngữ có câu “Măng mọc quá pheo”. Măng mọc sau mà tốt hơn tre đấy. Không lẽ ra ngồi nói: “Măng, sao mày mọc quá pheo!”.

Bác nói chí lý như vậy, ai có công thần không thể không suy nghĩ. Đấy là phong cách đến cơ sở của Bác Hồ.  

(Trích nguồn : cuốn Học tập tấm gương đạo đức Bác Hồ, Nxb Thanh niên, năm 2007)

Ý kiến ()

0 / 500 ký tự
Đang tải dữ liệu